Em tự chuốt cho mình vào những cơn say
Để cố quên nổi buồn đang dịu vợi
Quấn lấy hồn em như từ muôn kiếp
Từ độ anh quên mất một lời thề
Trót sinh làm kiếp lính, anh say mê
Ánh hỏa châu giữa đêm đen bừng sáng
Mà chẳng nhớ gì một tâm hồn lãng mạng
Thương về anh với ngày tháng đợi chờ
Men cay không làm em quên được anh
Cũng như thời gian không héo mòn hy vọng
Nắng chiều buồn, gió thổi về lồng lộng
Lạnh hồn em và anh tận phương nào
Có nghe tim mình một thoáng hư hao...
Để chợt nhận ra tuổi xuân trôi đi mất
Nước mắt em rơi có phải điều rất thật..?
Mà úa tàn ngày cũ chút dư âm....
Còn lại nơi em đây những âm thầm....
_________________
Lòng người con trai là sa mạc mênh mông
Mà mổi cuộc tình như dấu chân lạc đà,
thoáng qua rồi biến mất....






