Bao lâu rồi ta chẳng gặp lại nhau
Không nhớ nữa, chỉ biết rằng lâu lắm
Tình cờ hôm nay bỗng nhiên mà bắt gặp
Ôn chuyện xưa để quá khứ quay về...
Anh kể tôi nghe về nổi đam mê
Của một thưở dại khờ xa lăng lắc
Về cuộc sống bao thăng trầm, tất bật
Về vợ nhà, và một mối tình câm...
Sâu trong mắt anh là nổi xa xăm
Thoáng ẩn hiện với lắm đầy tiếc nuối
Chẳng biết nói gì, tôi lặng yên bối rối
Nghe lời anh trách cứ, chợt đắng lòng.
Anh bảo tôi quá hờ hững, lạnh lùng
Nên chẳng nhận ra tình anh trao gởi
Mà có biết đâu tôi vô tư quá đổi
Là bạn bè thì khó thể khác hơn...
Hãy trở về bên người vợ keo sơn
Đã gắn bó với anh bao ngày tháng
Và quên đi một khối tình lãng mạng
Nhớ làm gì, chỉ cay đắng mà thôi
Mối nhân duyên nguyệt lão đã se rồi
Ta vốn chỉ có chút duyên gặp gở
Hãy cứ xem tôi như là cơn gió
Thoáng qua đời anh trong một buổi trưa hè
Mùa hạ gầy, chẳng xao xác tiếng ve
Mà nức nở bằng vạn lời hờn trách
Ai lớn khôn chẳng qua lần thử thách
Tôi cũng như anh, có khác biệt gì đâu
Trong tim tôi cũng nặng trĩu nổi sầu
Vì người ấy đi không lời từ biệt
Tôi trao người tim yêu không hối tiếc
Nên hững hờ mặc kệ chuyện thế nhân
Chốn xa nào, nơi người ấy dừng chân
Có thoáng nhớ đến tôi, là đã đủ...
Thôi chia tay anh, hãy quên đi ngày cũ
Tương lai đang chờ, hạnh phúc sẽ gọi tên....
_________________
Lòng người con trai là sa mạc mênh mông
Mà mổi cuộc tình như dấu chân lạc đà,
thoáng qua rồi biến mất....






