Em đặt tên cho một nổi cô đơn
Bằng lời thơ nồng nàn và uỷ mị
Làm bạn cùng em với lòng chung thuỷ
Chẳng bao giờ xa cách, lúc không anh...
Khi đêm về, nổi cô đơn vây quanh
Để thời gian trôi nhạt nhòa đến thế
Em đếm giọt buồn rơi thành dâu bể
Ngăn tiếng lòng, sợ ướt nổi cô đơn.
Có phải tự dưng vô cớ giận hờn ?
Khe khẽ trách tiếng gió lùa quá vội
Ừ, đâu phải cô đơn gây nên tội
Tội là em, đánh bạn với cô đơn....
Hôm nay buồn, lại thấy nhớ anh hơn
Và chợt thấy thương cô đơn thêm nửa
Cứ lặng thầm ở bên em như rứa
Nghe tiếng thở dài những lúc không anh....
_________________
Lòng người con trai là sa mạc mênh mông
Mà mổi cuộc tình như dấu chân lạc đà,
thoáng qua rồi biến mất....






