Giờ nơi này, không có những cơn mưa
Chỉ có gió xạc xào trên ngàn lá
Áng mây bềnh bồng giữa một miền nắng lạ
Chắng biết làm gì, cô gái nghĩ vẫn vơ
Trời vào Thu thiệt rất nên thơ
Lá Phong rụng đỏ con đường trước ngỏ
Cô gái đưa tay nhặt dăm sợi gió
Đan khăn choàng lên cổ để làm duyên
Bên kia rào không có dây tóc Tiên
Chỉ tím biếc một loài hoa nhỏ dại
Không sắc, không hương cúi đầu e ngại
Gió cợt đùa, mỏng mảnh...cánh hoa rơi...
Cô gái ngồi bên cửa ngắm mây trời
Thả trôi nổi hồn mình đi với gió
Sợi tóc chao ngiêng, hôn bờ môi đỏ
Nắng ghen hờn nên nắng nhạt giữa ngày
Còn lại nơi này,
Nổi cô quạnh rớt vào tay ...
_________________
Lòng người con trai là sa mạc mênh mông
Mà mổi cuộc tình như dấu chân lạc đà,
thoáng qua rồi biến mất....






