Nổi Nhớ
Anh đi rồi, phố bất chợt buồn thiu
Em đếm từng ngày của một mùa lá úa
Nổi nhớ ngủ vùi từ ngày xưa anh đến
Giờ cũng bừng mắt dậy, khóc òa....
Mùa thổi về cái lạnh báo Thu qua
Đông sắp đến, tiển đưa ngàn lá rụng
Dường như là gió cũng đang lúng túng
Chẳng biết thổi thế nào để đừng gọi heo may...
Em vổ về nổi nhớ trên tay
Đừng khóc nửa, kẽo rồi anh không thích
Ngày ồn ả và đêm tỉnh mịch
Gọi tên anh, nổi nhớ chẳng chịu quên.
Và giờ thì nổi chờ đợi mông mênh
Đến làm bạn với món quà - Vô tận
Chẳng thể làm gì, em chỉ đành chấp nhận
Đếm thời gian trôi đằng đẳng của Thu vàng
Hẹn thề nào phút chốc đã vụt tan
Gom cả lại, em dệt câu luyến ái
Anh đi rồi... tiếng cười xưa... xa ngái...
Nổi nhớ lại khóc òa, dành dổ chẳng chịu nguôi....
Last edited by DeGhet on Fri Dec 04, 2009 8:04 am; edited 1 time in total
_________________
Lòng người con trai là sa mạc mênh mông
Mà mổi cuộc tình như dấu chân lạc đà,
thoáng qua rồi biến mất....






